Phong cách quần chúng – kỳ 1

    67
    Bác Hồ thăm, tìm hiểu thực tế sản xuất của nông dân xã Ái Quốc (Hải Hưng) năm 1958 - Ảnh: Tư liệu

    GẦN DÂN

    “Phần đông cán bộ thì tận tụy, biết gần gũi dân, đoàn kết dân, học hỏi dân, và lãnh đạo dân thi đua làm mọi công việc kháng chiến.

    Nhưng tiếc rằng ở một vài nơi, cán bộ làm sai chỉ thị của Chính phủ và đường lối của Đoàn thể. Họ xa rời nhân dân, không hiểu biết nhân dân. Làm việc thì chỉ dùng mệnh lệnh, chứ không biết tuyên truyền cổ động, giải thích cho mọi đồng bào hiểu rõ và vui vẻ xung phong làm. Thậm chí họ dùng những cách ép uổng, cưỡng bức, bắt bớ dân. Nghe các ông thanh tra báo cáo lại những việc đó, tôi rất đau lòng! Dù Chính Phủ đã ra lệnh trừng trị những cán bộ đó, tôi phải thật thà xin lỗi những đồng bào vì những cán bộ sai lầm mà bị oan ức. tôi thật thà tự phê bình khuyết điểm của tôi – là giáo dục và lựa chọn cán bộ chưa được chu đáo”.

    Thư gửi đồng bào Liên khu IV, viết vào giữa năm 1950, sách Bác Hồ với Bình Trị Thiên, Ban nghiên cứu lịch sử Đảng và Ty văn hóa Bình Trị Thiên, 1977, tr. 16 – 18.

    “Luôn luôn thắt chặt quan hệ với quần chúng, học tập quần chúng, tìm hiểu, lắng nghe nguyện vọng và ý kiến của quần chúng để phản ánh cho Đảng và kịp thời giải quyết một cách thích đáng. Ra sức tuyên truyền, giáo dục chủ nghĩa Mác – Lênin và đường lối, chính sách của Đảng trong quần chúng, tổ chức quần chúng thực hiện các chủ trương, chính sách và nghị quyết của Đảng; phát triển ảnh hưởng của Đảng trong quần chúng”.

    Mừng Đảng ta 34 tuổi, báo Nhân Dân, số 3598, 03/02/1964.

    “Đây là đơn thuốc chữa bệnh máy móc! Bất kỳ việc to việc nhỏ:

    Phải xem xét kỹ lưỡng,

    Phải bàn bạc kỹ lưỡng,

    Phải hỏi dân kỹ lưỡng,

    Phải giải thích kỹ lưỡng cho dân,

    Phải luôn luôn gần gũi dân”.

    Bệnh máy móc, báo Sự Thật, số 126, 06/01/1950.

    “Muốn thật sự gần gũi quần chúng thì phải cùng ăn, cùng ở, cùng làm, mới biết sinh hoạt của quần chúng như thế nào, mới biết khó khăn, biết chí khí của quần chúng như thế nào, mới biết nguyện vọng của quần chúng như thế nào”.

    Phát biểu tại Hội nghị cán bộ văn hóa, 30/10/1958, sách Những lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch, Nxb Sự Thật, Hà Nội, 1960, t.V, tr. 125 – 127.

    “Nhiệm vụ của Chính quyền ta và Đoàn thể ta là phụng sự nhân dân. Nghĩa là làm đày tớ cho dân.

    ………………………………

    Đã phụng sự nhân dân, thì phải phụng sự cho ra trò. Nghĩa là việc gì lợi cho dân, thì phải làm cho kỳ được. Việc gì hại cho dân, thì phải hết sức tránh.

    Lại phải hiểu và làm cho dân hiểu: Lợi ích tạm thời và lợi ích riêng, phải phục tòng lợi ích lâu dài và lợi ích chung. Lợi ích địa phương phải phục tòng lợi ích toàn quốc, toàn dân tôc”.

    Phải tẩy sạch bệnh quan liêu, báo Sự Thật, số 140, ngày 02/9/1950.

    Phải biến quyết tâm của Đảng và Chính phủ thành quyết tâm của toàn thể cán bộ và toàn thể nhân dân. Phải đánh tan tư tưởng tiêu cực, bi quan, ngại khó.

    Cán bộ từ tỉnh đến xã phải đi sát với quần chúng, phải nắm lấy một nơi, tham gia lao động với quần chúng, học tập kinh nghiệm và sáng kiến của quần chúng để lãnh đạo quần chúng một cách thiết thực và toàn diện”.

    Nói chuyện với đồng bào và cán bộ tỉnh Phú Thọ, 20/7/1958, bản đánh máy có bút tích sửa chữa, lưu tại Cục lưu trữ Văn phòng Trung ương Đảng.

    Người tuyên truyền cần phải chịu khó, chịu khổ, khéo ở siêng làm. Chớ tưởng rằng: Đi phớt qua địa phương, diễn thuyết một hai giờ đồng hồ mà có kết quả. Đến một địa phương nào, cần phải đi thăm các cụ phụ lão, các người phụ trách, rồi đi thăm các nhà đồng bào để gây cảm tình, và để hiểu biết tình hình địa phương. Đó là một việc cần cho tuyên truyền.

    Bác Hồ dùng thử máy cấy cải tiến tại Trại thí nghiệm trồng lúa – Sở Nông lâm Hà Nội (16/7/1960)

    Hai là dân ở đó sinh hoạt thế nào, ta cũng phải sinh hoạt như họ. Nếu dân dậy sớm mà mình ngủ trưa, dân đang làm việc mà mình nằm ngủ lì, thì sẽ bị dân ghét, và ảnh hưởng xấu đến việc tuyên truyền.

    Thấy dân làm việc gì, bất kỳ to nhỏ, ta cũng ra tay làm giúp. Đó là cách gây cảm tình tốt nhất, nó sẽ giúp cho việc tuyên truyền kết quả gấp bội.

    Thái độ phải mềm mỏng: đối với các cụ già phải cung kính, với anh em, phải khiêm tốn, với phụ nữ, phải nghiêm trang, với nhi đồng, phải thân yêu, với cả mọi người, phải thành khẩn”.

    Người tuyên truyền và cách tuyên truyền, báo Sự Thật số 79, 26/6/1947.

    Sách Hồ Chí Minh bàn về phong cách, Nxb Trẻ, tr. 11 – 16.